Wednesday, 21/10/2020 - 22:50|
Chào mừng bạn đến với cổng thông tin điện tử của Trường Tiểu học Minh Đức
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Giới thiệu sách tháng 10 năm 2020

Giới thiệu sách tháng 10 năm 2020

GIỚI THIỆU SÁCH THÁNG 10 NĂM 2020

 

  1. Mục đích:

Kỉ niệm ngày quốc tế phụ nữ 20 tháng 10, thư viện trường TH Minh Đức gửi đến các em học sinh cuốn sách “Đồng bạc trắng của bà” của tác giả Bùi Việt Phương do nhà xuất bản Kim Đồng phát hành.

II. Hình thức tuyên truyền:

Tuyên truyền dưới cờ.

III. Thời gian thực hiện:

Sáng thứ 2 ngày 5 tháng 10 năm 2020 trong buổi tuyên truyền sách dưới cờ

* Người thực hiện: Nhân viên thư viện và đội cộng tác thư viện

IV. Thành phần tham dự:

Tất cả giáo viên và học sinh tại khu trung tâm và điểm trường Đầm Mương

V. Nội dung:

Giới thiệu cuốn sách “ Đồng bạc trắng của bà”

Kính thưa các thầy cô giáo, thưa toàn thể các bạn học sinh thân mến!

Cuốn sách “ Đồng bạc trắng của bà” của nhà văn Bùi Việt Phương kể những câu chuyện khác nhau về cuộc sống của những cô nhóc, cậu nhóc nơi vùng cao. Nơi ấy nhiều khi người dân phải tìm một cái hang để trú mưa lũ khi xuống chợ huyện, không kịp về bản như cậu bé Phanh trong câu chuyện” Mùa lũ”. Hay như bố của Phong, thay vì tìm mua một giò lan ở cửa hàng cây cảnh nào đó như ở thành phố, chú phải chênh vênh ở chỗ có cành cây mục, leo lên những mỏm núi đá đầy rêu để mang về cho anh em Phong nột giỏ hoa thật đẹp, cũng bởi muốn giúp bố lấy giò lan mà chân Phong đã bị thương…

    Thời tiết và không gian trong câu chuyện cũng thật khác so với những điều các bạn được thấy trong cuộc sống của mình hằng ngày. Những cơn mưa ở nơi đó như mưa rơi nhanh hơn, những con nước cũng nhập dòng tạo thành dòng chảy lớn…tất cả đều mang tới những khung cảnh vừa như lạ lẫm vừa có nét quen thuộc, giản dị mà vẫn hùng vĩ! Có lẽ, bởi sống ở nơi núi non trùng điệp đó mà các bạn nhỏ dưới con mắt của nhà văn Việt Phương hiện lên đều thật dũng cảm, mạnh mẽ và giàu nghị lực như chính thiên nhiên như quê hương của họ!

    Tuy vậy thì dù ở nơi nào đi nữa các bạn cũng đều có những điểm chung, những băn khoăn của riêng mình như làm sao để xin phép bố mẹ được nhận nuôi một chú cún đi lạc, chỉ có điều chú chó có bộ ,lông màu đen, mà mẹ của Quyết thì nói “ chó đen là chó mực, đen như mực là đen đủi đấy, ai lại đi rước đen vào nhà hả con?”. Vậy làm thế nào để bạn Quyết có thể được nuôi chú chó Mực bây giờ, chúng mình hãy cùng nhau tìm câu trả lời trong cuốn sách “ Đồng bạc trắng của bà nhé”.

    Kính mời các thầy cô giáo cùng toàn thể các bạn học sinh lắng nghe 1 câu chuyện nhỏ mang tên “ Phong lan” nằm trong cuốn “ Đồng bạc trắng của bà”

Câu chuyện: Phong lan

    Có những mỏm đá ở trên cao lắm. Đêm trăng, sau một ngày mưa, trời trong xanh như được gột rửa. Phong có thể nhìn thấy nó với lớp vôi trắng trên sườn núi. Những buổi chiều thu, hay có bóng con chim rừng đậu trên mỏm đá, nó đậu rất lâu, rỉa lông rồi bay đi với tiếng hót tự do giữa đại ngàn.

    Căn nhà sàn nhỏ của gia đình Phong nằm bên sườn núi. Bố Phong là người sống ở khu rừng này lâu năm nên ông hiểu hết những tính nết của rừng, những trận mưa lũ và gió mùa Lào. Mùa hè năm ấy, vào một buổi sáng sớm, khi ánh nắng mới chiếu rọi khắp thung lũng, bố Phong đánh thức cậu dậy. Sớm nay hai bố con sẽ đi lên núi hái thuốc, trên đường đi nhân tiện thăm nương ngô đang bung cờ vụ mới. Mùa hè, bầu trời thật cao và trong xanh. Từ trên cao nhìn xuống, một màu xanh phủ khắp núi đồi. Trong sắc xanh ấy, có sự góp mặt của cả những con chim màu xanh có tiếng hót trong veo. Cả một vùng Tây Bắc hoang sơ dưới nắng hè, Phong hít một hơi thật sâu, cảm giác như không khí trong lành đang thổi căng lồng ngực. Bỗng Phong nghe có tiếng bố gọi với xuống:

    - Hầy, thấy đẹp không?

    Phong ngước nhìn lên thấy bố đang trèo lên 1 cây khá cao, một tay giữ cành, một tay nhẹ nhàng bóc một cây phong lan bám vào vỏ cây đầy rêu mốc và lá mục.

    Cậu bé reo lên nhưng phút chốc nhận ra bố đang leo lên cành cao quá. Giờ thì chính bố cũng lúng túng vì không biết phải làm sao để mang được cành hoa đẹp xuống mà những bông hoa tươi đẹp của rừng không bị dập nát. Trong khi cành cây khá trơn sau cơn mưa rừng đêm qua. Phong nhanh nhẹn ôm lấy thân cây leo lên với bố. Mắt bố nhìn cậu đầy lo lắng, nhưng thân cây nhẵn cứ làm cậu trượt xuống, Phong lại mắm môi leo lên, phải giúp bố không bố sẽ ngã mất. Ở cái khoảng cách ấy hai bố con thật xa nhau, xung quanh không có người đi rừng nào giúp.

    Sau cùng, thấy bố cũng mỏi tay rồi, dưới kia là vực đá sâu hun hút. Phong bảo:

    - Bố thả nó xuống, con sẽ bắt được, không sao đâu.

    Bố chần chừ, giờ thì không sợ hoa nát nữa mà sợ Phong sẽ ngã vì mải bắt khóm lan. Phong ngã thật, lưng đập vào những cái rễ cây và mảnh đá nhọn đau điếng. Bố cũng trườn nhanh xuống, khi tiếp đất cổ chân bố bị đau. Bố ôm Phong vào lòng, hai bố con ôm nhau trong nắng trưa giữa cánh rừng xanh mướt….

    Những bông hoa mới nở từ khi được gắn vào cây xoài phía đầu sàn làm Lan rất thích thú. Giờ thì công việc chăm sóc hoa là của em. Anh Phong và bố mải đi nương, mùa này chim hay đến phá. Bỗng từ dưới nhà có tiếng một người lạ gọi với lên:

    - Nhà có ai không đấy? Cho xin hớp nước.

    Ông khách bước lên sân. Đó là ông Đào, một người dưới phố hay đến bản để thu mua nông sản và bán những món hàng lạ mắt. Có lần mẹ đã phải đổi một đồng bạc trắng rất to để mua chiếc váy thật đẹp khi tết đến. Hôm nay ông ấy cứ nhìn chăm chăm vào giò phong lan mới nở hoa rồi bảo:

    - Bảo bố mày bán cho bác giò phong lan kia là đủ tiền mua thuốc cho mẹ thôi.

    Lan không khỏi bất ngờ vì tại sao ông khách lại biết mẹ em ốm đã mấy hôm nay. Bố và anh Phong đã lên nương xem ngô nhưng hạt chưa chắc mẩy để bẻ về. Bố đi đặt lờ đánh cá suối mấy đêm cũng không được con nào, mùa giáp hạt mọi thứ đều thiếu. Đúng lúc ấy thì bố về, chưa bước lên sàn giọng bố đã vang lên:

    - Hoa lan này là tôi lấy về cho các cháu chơi, không bán.

    - Thì ông lại tìm được cây khác, khó gì.

    Bố không nói gì nữa, ông khách thấy vậy mắt trước mắt sau cũng lỉnh mất.

Đêm về nằm bên mẹ, thấy người mẹ nóng sốt và bàn tay lạnh ngắt, Lan thấy rất thương. Bố và anh Phong ngồi bên bếp lửa im lặng. Từ hôm mẹ ốm, bố gần như không ngủ, anh Phong học bài xong cũng không chịu đi nằm. Suốt ngày quần quật trên nương nhưng bố và anh vẫn không đủ tiền để mua thuốc cho mẹ.

    - Bố ơi, con không cần giỏ lan nữa đâu, con cần mẹ khỏi ốm.- Lan cầm tay bố khi thức dậy

    - Không được đâu con ạ, đó là niềm vui của 2 anh em con. Hàng ngày nhìn các con háo hức xem hoa nở bố rất vui. Con có biết vì nó mà anh Phong bị ngã rất đau không?

    Lan rơm rớm nước mắt nhìn bố. Trong ngôi nhà này bố và anh luôn giành lấy những công việc nặng nhọc để em và mẹ dỡ vất vả. Đi qua suối, bố sẵn sàng lội ướt hết quần áo để bắt chú cá đuôi cờ nhỏ cho hai anh em. Mùa đông bố thức dậy thật sớm để nhóm bếp, ở bản này ai cũng khen bố là người thương vợ con nhất.

    Một hôm, khi hai anh em thức dậy đã không thấy bố đâu nữa. Anh Phong xuống dưới đường cái hỏi, có người bảo bố đã đi xuống huyện, chắc làm bốc vác cho người ta. Quay lên nhà, hai anh em thấy người mẹ vẫn nóng hầm hập. Mẹ gắng ngồi dậy và nở nụ cười với hai anh em nhưng khuôn mặt hốc hác. Chẳng cần bàn bạc, đợi mẹ ngủ rồi, hai anh em liền gỡ giò phong lan xuống, trước khi đi, anh phong còn dặn Lan thi thoảng phải lấy khăn ướt đắp cho mẹ.

    Nhìn ánh mắt đắc thắng của ông Đào, phong thấy rất tức nhưng cũng đành nhận những đồng tiền bán giò phong lan ấy. Phong chạy qua nhờ bác Hoa xuống chợ mua thuốc cho mẹ rồi chạy thật nhanh về với Lan. Trong ngôi nhà sàn nhỏ, ánh mắt người mẹ rưng rưng cảm động, mẹ không chịu uống thuốc mà đợi đến chiều. Khi bố mệt mỏi bước lên cầu thang, bố buồn bã vì chắc hết tuần người ta mới trả tiền công cho bố. Thấy cảnh tượng ấy bố Phong im lặng hồi lâu:

    - Sao các con lại bán giò lan ấy đi, không hỏi ý kiến bố?

    - Vì chúng con không muốn mẹ ốm thêm nữa, chúng con cần mẹ dậy chơi với chúng con.

    - Thôi, cuối tuần này được tiền bố chuộc giò phong lan đấy về.

    Mẹ đã bớt sốt ngồi dậy thều thào:

    - Thôi anh đừng đi nữa, các con cần anh.

    Lan và Phong cũng sà vào lòng bố:

    - Bố ơi, mẹ khỏe rồi bố không cần đi làm nữa đâu, chúng con cũng không cần giò phong lan nữa. Bố ở nhà với chúng con…

     Thấy bố dường như còn băn khoăn Lan tiếp lời:

    - Bố à, bố đừng quên, chúng con cũng mang tên một loài hoa rừng, hoa sẽ luôn bên bố.

    Bố mẹ ôm hai em vào lòng. Chiều hôm đó khói bếp lại bay lên, hai anh em hớn hở cùng bố mẹ chuẩn bị cho bữa ăn đầm ấm. Trên kia, núi rừng Tây Bắc vẫn trong xanh và yên bình.

    Buổi tuyên truyền và giới thiệu sách đến đây là kết thức rồi, hẹn gặp lại quý thầy cô cùng các bạn học sinh vào buổi tuyên truyền lần sau.

 

    Ban giám hiệu                                                                                                        Nhân viên thư viện

 

 

 

 

 

 


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài tin liên quan
Chính phủ điện tử
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 59
Hôm qua : 27
Tháng 10 : 854
Năm 2020 : 13.342